Tác giả và nhà thơ Đoàn Thị Tảo
Đầu đông, chiều se lạnh, gió biển thổi nhẹ nhưng mặn mòi, ngôi nhà tọa lạc trên khu đất rộng gần nghìn mét vuông tĩnh lặng đến lạ thường. Cây lộc vừng trước cửa nhà đổ hoa đỏ như một bức thảm trên mặt đất. Mà viết về nó, chị đã có những câu thơ đau đáu:" Lộc Vừng rụng đỏ góc sân. Cháy lên một chút nợ nần thế gian…”. Hình như sự im ắng trong khu nhà dễ khiến người ta liên tưởng tới sự trống trải, cô đơn. Mấy năm rồi mới gặp lại, dáng dấp chị Tảo cũng đổi thay ít nhiều.
Chị Tảo được mọi người biết tới kể từ khi bài thơ "Chị tôi” được nhạc sĩ Trọng Đài phổ thành bài hát cùng tên cho bộ phim Người Hà Nội, do chị Đoàn Lê đạo diễn. Bài hát này nhanh chóng được công chúng đón nhận với tình cảm đặc biệt khi biết chị "bỏ tình riêng của mình ở chợ để đa đoan với tình người”. Chuyện tình của chị thật là hay, người chị đợi đã không về nên một mình ôm nỗi cô đơn đến suốt đời. Đọc những câu thơ chị viết về tâm trạng của mình thấy như có ai xát muối vào lòng. Thương quá nhưng chẳng biết chia sẻ ra sao:"Tôi cô đơn nhất hành tinh/ Thế gian thừa đúng một mình tôi thôi/ Uớc gì cũng có một người/ Cũng cô đơn cũng ngậm ngùi giống tôi/ Cái buồn đem xẻ làm đôi/ Nửa cho bên ấy nửa tôi để dành”.Bạn bè ai cũng khuyên chị hãy mở trái tim cho tình yêu mới tràn vào, nhưng có lẽ chị là người không làm được điều rất đỗi bình thường ấy. Chị bảo, ừ thì cứ cho là nghiệp chướng đi, có sao đâu. Chị viết bài thơ có tiêu đề "Lỡ” để trình bày với bạn bè, người thân sự chậm trễ của mình:"Mải mê để lỡ chuyến đò/ Ngẩn ngơ trách bến oán bờ giận sông/ Cái duyên giá những bao đồng/ Bán đi thì tiếc cho không ngậm ngùi/ Dùng dằng cau héo trầu hôi/ Chợ trưa quán vắng trách người dửng dưng”.
Đến giờ chị Tảo đã ra được 3 tập thơ, còn cả trăm bài nữa vẫn để trong tủ, chưa in. Mới đây, đầu quý III-2012 chị ra tập truyện ngắn đầu tay "Chín người mười làng” do nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành. Chị Tảo viết văn xuôi mà cứ trôi lãng đãng như thơ, đơn giản như chính cuộc sống của mình, một chút vô tình, tương tư. Những câu chuyện trong tập đầu tay này chính là số phận, là cuộc đời của những người thân, bạn bè thân thiết. Đối với chị cuộc sống là ngọn lửa, một cơn mưa, ngọn gió và những vật lộn trong dòng chảy sinh tồn.
Đồ Sơn sôi động suốt ngày đêm, sóng biển gầm gào không biết mệt, còn nhà thơ Đoàn Thị Tảo vẫn lặng lẽ dõi theo sự chuyển động của cuộc đời, của vũ trụ để mà chiêm nghiệm, rồi trải lòng…
Cuộc đời là thế đấy, kể ra phụ nữ sống đơn thân thật thiệt thòi nhưng theo chị cũng chẳng có gì ghê gớm cả. Công việc hàng ngày của chị là đọc và viết, lên mạng gặp gỡ và đọc những trang viết của bạn bè. Vì vậy, chẳng còn thời gian đâu nữa mà buồn.
Lê Tự
http://netphim.org/danh-vien-vong-toc/
http://netphim.org/hien-vien-kiem-thien-chi-ngan-2012/
http://netphim.org/hoang-tu-gac-mai/
La la i do
Xem phim La la i do
http://netphim.org/la-la-i-do/
http://netphim.org/quai-hiep-nhat-chi-mai-hd-2012/
Nguồn: daidoanket.vn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét